Thứ Tư, 23 tháng 7, 2014

CENTRAL COAST (Vietnam): 2-week Itinerary

So for those of you who follow my facebook traveling page, you probably already saw that last month Niek, Mai, & I took a 2-week trip together to go along the Central Coast (the blue and half of the green part in the below map). As I posted some of the tips & tricks along the way, some of you requested me put everything together in one post, so it’ll be easy to search later on. (I also kept track of our expenses. So lemme know if you need a reference for your budget planning.)

Những bạn có theo dõi trang facebook về “đi bụi” của tui thì chắc đã biết tháng rồi, Niek, Mai, & tui “đi bụi” 2 tuần dọc miền Trung (phần xanh biển và một nửa phần xanh lá trong bản đồ dưới đây). Tui đã đăng một vài mẹo vặt dọc đường, thì có một số bạn bảo sao không gom vô 1 bài blog, để sau này tiện theo dõi. (Tui cũng có giữ sổ sách chi tiêu, nên nếu bạn nào cần tham khảo để lên ngân sách cho chuyến đi thì bảo.)

 

 

 

Day 0: Night train

We started our trip with the last Reunifinication Express Train to Nha Trang. One quick tip to save time & cost in a multi-destination trip: Nothing revolutionary, but you can take the night train (buses work too but trains are safer). When I travel, I find (1) sleeping a waste of time and (2) moving from one place to the next usually takes too long. So why not combine the two? The night train allows you to sleep while moving. Plus, it saves you one hotel night.

NOTE: This doesn't work for people who require a proper place to sleep. You'll get exhausted the next morning & can't enjoy your next destination.

 

 

Ngày 0: Tàu đêm

Chúng tui bắt đầu hành trình của mình với chuyến tàu Thống Nhất cuối cùng đi Nha Trang. Một mẹo vặt để tiết kiệm thời gian & tiền bạc trong chuyến đi dài ngày: Không phải ý tưởng đột phá gì nhưng bạn có thể làm là đi tàu đêm (xe khách cũng được, nhưng tàu lửa thì an toàn hơn). Khi tui đi bụi, tui thấy (1) ngủ là phí thời gian nhất, và (2) di chuyển từ chỗ này qua chỗ kia thì thường lâu lắc. Vậy tại sao ko kết hợp cả hai? Đi tàu đêm giúp bạn vừa ngủ, vừa di chuyển cùng lúc. Hơn nữa, bạn lại đỡ tốn tiền cho 1 đêm khách sạn.

LƯU Ý: Nếu bạn là người cần một chỗ đàng hoàng để ngủ thì ko nên chơi chiêu này. Bạn sẽ kiệt sức vào sáng hôm sau & ko thể thưởng thức được gì.

 

 

Picture taken at a sunrise on the train.

The little boy was still in his PJ but already rushed to the window to say hello at the sun waking up.

 

 

Day 1 – 2: Easternmost point

The most adventurous part of the trip. Hands down! The Easternmost point of our country has just been recently “re-located.” Years ago, we were taught that it was at the light house of Mũi Điện, Tuy Hòa (which many people still believe till now). But geographically, it should be at Mũi Đôi, Đầm Môn. And since the place is still new to most people, the route there is still pretty primitive, which is great for explorers. But as two sides of a coin, wilderness also means rougher & tougher trip. You’ll definitely need a local guide. But anyways, Easternmost point deserves her own separate post, which I’ll get to in the near future.

 

Ngày 1 – 2: Cực Đông

Chắc chắn đây là phần thú vị nhất của chuyến đi. Điểm Cực Đông của Tổ quốc mới chỉ vừa được xác định lại trong những năm gần đây. Hồi trước, chúng tui được học ngọn hải đăng ở Mũi Điện, Tuy Hòa là Cực Đông rồi (nhiều người vẫn tin vào điều này). Nhưng nhìn vào GPS, bạn sẽ thấy thực tế Cực Đông nằm ở Mũi Đôi, Đầm Môn. Và vì chưa có nhiều người biết đến địa điểm này, cung đường đến đây vẫn còn rất hoang sơ, thích hợp cho những bạn ưu du lịch mạo hiểm, khám phá. Nhưng giống như hai mặt của một đồng xu, hoang sơ có nghĩa là cực hơn, vất vả hơn. Chắc chắn bạn sẽ cần một dẫn đường địa phương. Nhưng chuyện đó để từ từ nói sau đi. Cực Đông thì viết cả riêng một bài blog không hết.

 

 

One very proud Vietnamese

 

 

Day 3: Tuy Hòa

Tuy Hòa deserves more than one day, but that was all we could afford. One quick note: Most people go to Gành Đá Đĩa when they come to Tuy Hòa, but I find Gành Đèn, which is only 10 minutes away, so much more breath-taking.

 

Ngày 3: Tuy Hòa

Tui mún ở Tuy Hòa lâu hơn, nhưng thời gian không cho phép. Nhưng trong những địa điểm tui đã đến ở xứ này thì Gành Đèn gây ấn tượng nhất (hơn cả Gành Đá Đĩa nổi tiếng mặc dù 2 địa điểm chỉ cách nhau 10 phút.)

 

 

Gành Đèn

 

 

Day 4 – 5: Lý Sơn

TIP: A boat from Big Island of Ly Son to Small Island costs around 1 mil round trip and can carry up to 20 people. So first task when arriving at Ly Son is to go recruit a group of folks who wanna share the ride with you => Save $ and have more fun (if you find the right people).

 

 

Ngày 4 – 5: Lý Sơn

MẸO: 1 ghe từ Đảo Lớn sang Đảo Bé của Lý Sơn trung bình 1 triệu 2 chiều và chở lên đến 20 người. Vì vậy, việc đầu tiên cần làm khi đến Lý Sơn là lo rủ rê thiên hạ đi chung => vừa tiết kiệm xiền, vừa vui hơn (nếu tìm đúng người).

 

Ms Mai in her “Baywatch” action

 

 

Day 6: Hội An

TIP: The old town is walking/ cycling only from 8am to 11am and from 3pm to 9:30pm. Though the idea of no motor sounds seems peaceful, you have to deal with flocks of tourists from everywhere during those peak hours (many tours from Đà Nẵng do Ngũ Hành Sơn & Hội An in one day, so they drop off their customers at the old town from 6pm to 8pm). I suggest you surf the streets of Hội An early morning or at noon - yes, it's mid-day sunny - but you can beat the crowd. After all, there are not that many motorbikes & cars in the old town anyways.

 

Ngày 6: Hội An

MẸO: Phố cổ dành riêng cho người đi bộ, xe đạp, và xe xích lô từ 8g sáng đến 11g trưa và từ 3g chiều đến 9:30 tối. Dù cái ý tưởng ko có tiếng động cơ xe nghe thiệt là bình yên, bạn lại phải chen lấn với rất đông khách thập phương trong những giờ cao điểm đó (rất nhiều tour từ Đà Nẵng đi Ngũ Hành Sơn & Hội An trong ngày, họ thường thả khách xuống phố cổ từ 6g chiều đến 8g tối). Tui thà đi dạo phố vào sáng sớm hoặc giữa trưa - dù cái nắng chánh Ngọ kinh khủng thiệt, nhưng bạn sẽ né được khách du lịch. Suy cho cùng thì cũng ko có nhiều xe máy, xe hơi đi vào phố cổ.

 

 

Early morning in Hội An

 

 

Day 7 – 8: Mỹ Sơn ruins + Chàm Island + handicraft villages

There are many sites around Hội An, but I definitely love the villages (especially Herb Village) more than the popular tourist attractions (Mỹ Sơn ruins + Chàm island).

 

Ngày 7 – 8: Thánh địa Mỹ Sơn + Cù lao Chàm + làng nghề

Có nhiều địa điểm chung quanh Hội An, nhưng cá nhân tui thích những làng nghề (đặc biệt là làng Trà Quế) hơn những danh lam thắng cảnh như Thánh địa Mỹ Sơn hay Cù lao Chàm.

 

 

Day 9: Đà Nẵng

Đà Nẵng is less than 30 km away from Hội An. Bus fare is only 1 dollar.

Đà Nẵng is the city of beautiful bridges. There are 6 that cross over Han River. Each and every single one of them is a masterpiece of architecture. Walking along Han River at night just to look at the bridges feels lovely.

 

Ngày 9: Đà Nẵng

Đà Nẵng cách Hội An dưới 30km. Vé xe buýt chỉ 20.000 đồng.

Đã đến Đà Nẵng là phải “đi cầu.” Đặc biệt là đi cầu vào buổi đêm. Vừa mát, vừa vắng vẻ. Phê! Có 6 cây cầu bắc qua song Hàn. Mỗi cây là một vẻ đẹp kiến trúc riêng.

 

Bokeh

 

 

Day 10: Bà Nà Hills

Personally, I would skip this if I do this trip again. Sun Group has ruined Bà Nà hills in me.

 

 

 

 

Another tip for Đà Nẵng though: If you're a foreign tourist, go to "Đặc sản Trần" at 300 Hải Phòng street for 10% discount (Trần is a very popular family-owned restaurant chain that sells Đà Nẵng specialty. They have 4 branches, but only their head quarter at 300 Hải Phòng has this promotion).

 

Ngày 10: Đồi Bà Nà

Thiên hạ có câu:

“Chưa đi chưa biết Bà Nà

Đi rồi mới biết… ở nhà còn hơn”

Cá nhân tui thích Đồi Bà Nà trước khi Sun Group đến đây hơn.

 

Một mẹo khác cho Đà Nẵng: Nếu nhóm của bạn có khách nước ngoài, hãy ghé "Đặc sản Trần" số 300 đường Hải Phòng để được giảm giá 10% (Trần là chuỗi nhà hàng gia đình chuyên bán các đặc sản của Đà Nẵng. Họ có 4 chi nhánh, nhưng chỉ có trụ sở chính của họ ở 300 Hải Phòng có khuyến mãi này).

 

 

Bánh bèo, Thịt heo hai đầu mỡ, Bánh đa, Bánh hỏi thịt quay

 

 

Day 11: Hải Vân pass

Train is the best transportation for this part because you can have the beautiful view of Hải Vân pass. (Buses/ cars go under the tunnel. And airplanes… do I really have to explain that? c’mon!)

 

Ngày 11: Đèo Hải Vân

Xe lửa là sự lựa chọn hoàn hảo cho đoạn này vì bạn có thể an toàn ngắm khung cảnh tuyệt đẹp của Đèo Hải Vân. (Xe khách thì đi qua đường hầm. Còn máy bay thì… miễn bàn rồi nha!)

 

 

Day 12: Tú Làn

TIP: OFF THE BEATEN TRACK
I'm sure Paradise cave is very lovely as rumored. But this time I chose Tú Làn over Paradise because it is preserved more naturally. No neon lights, no wooden floor, no boats in & out. With Tú Làn, you wear your own helmet light, you jump on rocks, and you swim through caves. Picture shows the exit of Tôn Cave, it goes out to a beautiful little waterfall and a calm lake. This is also where we camped.

 

Ngày 12: Tú Làn

MẸO: ĐI RA KHỎI LỐI MÒN
Tui chắc rằng động Thiên Đường cũng rất đẹp như lời đồn đại. Nhưng lần này, tui chọn Tú Làn vì nó được bảo tồn một cách tự nhiên hơn. Ko có đèn neon, ko có sàn gỗ, ko có thuyền ra vào. Đến với Tú Làn, bạn phải tự mang đèn trên mũ bảo hộ, tự nhảy đá, và tự bơi vào hang. Ảnh chụp cửa ra của Hang Tôn, nơi dòng sông bên trong hang biến thành một dòng thác nhỏ và một mặt hồ phẳng lặng. Đây cũng là điểm cắm trại của tụi tui.

 

 

 

 

Day 13 – 14: Huế

TIP: QUỐC HỌC HUẾ
While the Citadel, the Kings' tombs, and the Thiên Mụ pagoda are all must-visit places in Huế, don't forget Quốc học ("Huế high school for the gifted") - the second oldest school & one of the top ten most beautiful schools in Vietnam. Besides its historical significance (both Uncle Hồ & Ngô Đình Diệm graduated from here), it's a beautiful place for pictures. I did a mini photoshoot session for my friend there and the pictures came out gorgeous. And what's the best part? There were only a couple of tourists during our entire photoshoot.
(We came during the summer break, so there were no students either.)

 

 

Ngày 13 – 14: Huế

MẸO: QUỐC HỌC HUẾ

Bên cạnh những danh lam thắng cảnh như Thành Nội, lăng các vua, và chùa Thiên Mụ, bạn đừng quên ghé Quốc học Huế khi đến cố đô này. Đây là ngôi trường cổ thứ nhì và là một trong 10 trường có kiến trúc đẹp nhất Việt Nam. Vì vậy, nó không chỉ chứa đựng những giá trị lịch sử to lớn (cả Bác Hồ lẫn Ngô Đình Diệm đều tốt nghiệp từ đây), mà còn là một địa điểm tuyệt vời để chụp ảnh. Tui & Mai chụp ảnh & cả hai đứa đều thích mê. Hơn hết, cái hay nhất về địa chỉ này là gì? Chỉ có 2-3 du khách ở đó trong suốt quá trình 2 đứa chụp choẹt
(Tụi tui đến vào mùa hè nên cũng hổng có học sinh luôn.)

 

 

 

LAST TIP: Some of you may question why we traveled all the way from Đà Nẵng to Quảng Bình (Tú Làn) and then back to Huế. That’s because air fare from Huế to Sài Gòn is usually half price of air fare from Đồng Hới to Sài Gòn. Reason being there are more airlines from Huế while there is only Vietnam airline in Đồng Hới, and air fare is in diverse proportion with route competition.

 

 

MẸO CHÓT: Một vài bạn có thể thắc mắc vì sao tụi tui đi từ Đà Nẵng lên tuốt Quảng Bình (Tú Làn) rồi lại quay ngược về Huế. Đó là vì vé máy bay từ Huế về Sài Gòn thường rẻ bằng nửa giá vé máy bay từ Đồng Hới về Sài Gòn. Lý do là bởi có nhiều háng máy bay đi từ Huế hơn, trong khi Đồng Hới chỉ có Vietnam airline, mà vé máy bay thì tỉ lệ nghịch với độ cạnh tranh của tuyến bay.

 

 

In conclusion, above is just OUR itinerary. We picked our destinations based on our personal preference. I’m not claiming it’s the best route and recommend it to everybody. So tweak it as you like.

 

Nói cho cùng, lịch trình này phù hợp với ý thích, thời gian, và túi tiền của tụi tui. Tui không khẳng định nó là lịch trình hay nhất và khuyên mọi người đi theo. Thành ra, bà con làm ơn đọc kỹ hướng dẫn trước khi sử dụng.

 

 

Chủ Nhật, 20 tháng 7, 2014

27 and I'm ready for more MISTAKES

I had a "mini" midlife crisis - slash - mental breakdown 3 months ago.
(Now that's a dramatic overstatement. I simply slept about 5 minutes less every night, busy thinking about random miscellaneous things.)

That was when I just came back from Nepal the 2nd time. That was also when I realized 3 months & 3 years from then, I would be 30. And there were still so many things in my bucket list that I hadn't done yet. (No offense to my 30+ years old friends. I'm not saying 30 is the expiration date. It's just that, to me, personally, there are a lot of things I would like to do that would probably turn into a mistake. But hey! I'm in my 20's. People in their 20's make mistakes. That's what we do. - Yep! As lame as it sounds, I'm planning to use my age as my excuse. Apparently that excuse will expire 3 years from now!)

So I confided to my mom. She sighed "You're almost 30 and you're still not married yet," which made me laugh hysterically for a good 5 minutes - "Mom, it's actually one thing that I'm relieved about. No string attached!" ;) She sighed even louder "When I was your age, I already had you & your brother." ~ "Well, Mom, I very much appreciate the fact that you decided to give birth to me at that time. But I just don't think I'm myself ready for such commitment yet." 

So I brought my burden to my best friend. She, like my mom, sighed & said "I actually feel the same too. Time is passing by so fast & I haven't achieved my dreams yet either." Though we had different dreams, we understood exactly how the other felt. We sat in silence for 10 minutes. We felt old. And that's not right! We were 26 and we felt old!

That was the moment I realized - and this might sound super cliche - that I've been living in a socially constructed cycle: Go to school - Try to do well at school every semester - Graduate - Find a job - Try to do well at work every day - Go home. Now, don't get me wrong! I love my job! I love my students! I love my coworkers! I love my school! But that's just not enough. I still have this long to-do list of things that would probably turn into disasters. I HADN'T MADE ENOUGH MISTAKES YET!

I had always been that A student at school (typical Asian). I had always been that hard-working teacher who stays up to 2am doing lesson plans. I was not trying to turn into a rebel though. I just wanted to do things that would scare me a little bit, put me out of my comfort zone, and challenge me physically/ mentally/ spiritually. To be able to do that, I had to break away from the cycle. The first step was scary. Humans are risk-averse. And changes are risky.

Luckily, this summer I was given the opportunity of that first step. Things are going well so far that it looks like this summer is turning into a gap year - a year of traveling. Again, 10 years from now, when all of my friends have settled down with a family & a career, I might look back at this & regret. But hey! I'm more willing to regret that I've done something stupid than to regret that I've NOT done anything.

I'm 27. And I'm ready for more MISTAKES :)



Thứ Tư, 4 tháng 6, 2014

Seoul (South Korea) - Subway

Yesterday was exactly one month from the day the subway in Seoul crashed, injuring 170 people. It was like a slap in the face for the MOLIT (Ministry of Land, Infrastructure, and Transport) as it happened only 2 weeks after the Sewol accident. Luckily, compared to Sewol, it was a lot smaller in scale.

Hôm qua là chẵn 1 tháng từ ngày sự cố tàu điện ngầm xảy ra ở Seoul, làm bị thương 170 người. Vì vụ này xảy ra chỉ 2 tuần sau tai nạn phà Sewol, nó như một cú tát giáng thẳng vào mặt Bộ Đất đai, Cơ sở hạ tầng, và Giao thông vận tải của Hàn Quốc. Cũng may là so với Sewol, thương vong vụ này thấp hơn rất nhiều.


The subway that crashed was line 2 (green line) as it is the only one that goes in circle.
Chuyến tàu điện ngầm bị đụng là đường dây số 2 (đường xanh lá). Đó là chuyến duy nhất di chuyển theo vòng tròn.

The subway crash, however, affected me personally as one of my best friends, Linh, was on the same line. She was on the way to my place to pick me up. If anything had happened to her, I would regret for the rest of my life. Linh, on the other hand, was only worried that she couldn't get to me when the accident happened :(

Chuyện tàu đụng đáng lẽ không dính dáng gì tới tui nếu con bạn thân tui, Linh, không đang đi trên chuyến số 2 vào thời điểm đó. Thậm chí, nó còn đang trên đường đến đón tui. Nếu có bất cứ chuyện gì xảy ra với con nhỏ, tui sẽ ân hận cả đời. Linh, mặc khác, chỉ lo lắng không biết cách nào đến chỗ tui khi sự cố xảy ra.


Therefore, be nice to people around you as "nobody knows when the last goodbye is."
Bởi vậy mới nói, hãy sống tốt với những người xung quanh mình, vì chẳng ai biết khi nào tạm biệt sẽ trở thành vĩnh biệt.

This also reminds me of the first time Linh showed me how to take the subway in Seoul. We were supposed to transfer from one line to another. But as we were walking out of the first subway, I realized my phone was not in my pocket. I came back to my seat to find it, thinking that would only take a moment and I could catch up with Linh right after. Turned out it wasn't there, which panicked me. Looking through my backpack (while still standing inside the first subway), I finally found it at the bottom. Right before I could feel relieved, I looked up and saw Linh, being on the platform at the moment, looking at me with a look that says "WTH are you doing there?!?!" while the doors were closing on us. That probably took 15 seconds in total, but to me it felt like 15 minutes of a slow-motion Korean drama.

Chuyện này còn làm tui nhớ lại lần đầu tiên Linh chỉ tui đi tàu điện ngầm ở Sewol. Đến đoạn tụi tui đáng lẽ phải đổi chuyến thì ngay lúc tụi tui đang đi ra khỏi cái tàu đầu tiên, tui nhận ra điện thoại không còn trong túi. Quay lại ghế tìm với ý nghĩ mình sẽ xong ngay và đuổi kịp Linh ngay tắp lự, tui hoảng hốt khi nhận ra điện thoại không có trên ghế. Lục tung cái ba lô lên (trong khi vẫn còn đứng trên tàu), tui tìm thấy cái điện thoại  nằm chễm chệ dưới đáy. Chưa kịp thở phào, tui nhìn lên và thấy Linh, lúc này đang đứng trên bờ bên kia, nhìn tui với ánh mắt "Mày làm cái quái gì ở đó?!" trong lúc cửa tàu đang dần đóng lại. Việc này diễn ra vỏn vẹn trong vòng 15 giây, nhưng tui cảm giác như 15 phút của một bộ phim bi hài kịch Hàn Quốc đang quay chậm trước mắt mình.

Fortunately, I finally found the way back to Linh by simply getting off at the very next stop and taking the opposite train. NOTE: this technique doesn't always work as many stations require you to change platforms before you can take the backward subway. But in case you're desperate (like I was), this is worth a shot.

May thay cuối cùng tui cũng tìm được đường quay về chỗ Linh bằng cách xuống ngay trạm tiếp theo và bước qua tàu đối diện đi ngược về. XIN LƯU Ý là mẹo này ko phải lúc nào cũng thực hiện được, vì một số trạm Seoul đòi hỏi bạn phải đổi sân ga để đón chuyến tàu đi ngược về. Nhưng trong trường hợp bạn hết đường binh (như tui khi đó), thì cái trò này cũng đáng thử.


Selfie with mah bestie - our 1st time subway together in Seoul
Hai đứa tự sướng lần đầu đi điện ngầm với nhau ở Seoul

In conclusion, regardless of what happened to line 2 or what happened to me personally, I still recommend the subway over other public transportations in Seoul. Buses rarely have singages in English and taxi just costs way too high for a budget traveler like I am. Subway starts from 5am till 12:30 after midnight and covers pretty much all major tourist attractions or commercial joints. And though finding an English-speaking assistant at subway stations are not always easy, all subways have bilingual signs.

Túm lại, bất kể sự cố xảy ra với Subway số 2 hay chuyện lạc bầy của cá nhân tui, tui vẫn tin dùng Tàu điện ngầm hơn các phương tiện công cộng khác khi đến Hàn Quốc. Xe buýt ở đây ít khi có biển hiệu bằng tiếng Anh và taxi đơn giản là quá mắc tiền với một đứa đi bụi như tui. Trong khi đó, tàu điện ngầm phục vụ từ 5g sáng đến 12g30 đêm và trọn gói hầu hết các điểm tham quan chính hay các khu thương mại. Và mặc dù tìm nhân viên nói tiếng Anh ở trạm điện ngầm ko phải lúc nào cũng dễ, tất các chuyến subway tui đã đi đều có biển hiệu song ngữ.

06.2014